Yến sào lấy ngoài đảo về so với Yến sào nuôi trong nhà có giống nhau không, cái nào mang lại hiệu quả sử dụng tốt hơn? Đây có lẽ là một trong những thắc mắc được nhiều người quan tâm nhất khi có nhu cầu chọn mua Yến Sào. Bằng những suy đoán thông thường, nhiều người cho rằng Yến ngoài đảo là Yến thiên nghiên, nên chắc chắn phải tốt hơn, giàu dinh dưỡng hơn Yến nuôi trong nhà. Sự thật có phải vậy không?
Yến đảo và Yến nhà đều là Yến thiên nhiên phải không ?
Thứ nhất, yến đảo và yến nhà đều kiếm ăn trong tự nhiên, thức ăn của chúng là các côn trùng bay trong không khí, chúng vừa bay vừa đớp mồi. Mang tiếng “nuôi” chim yến nhưng thật ra là đầu tư xây dựng nhà cùng các điều kiện sinh sống khác để chim yến yên tâm làm tổ, đẻ trứng, nuôi con và ngủ qua đêm.
Thứ hai, vì nguồn thức ăn như nhau nên thành phần dinh dưỡng trong nước dãi (làm ra tổ yến) của yến đảo và yến nhà là hoàn toàn giống nhau.
Vì vậy, có thể khẳng định Yến đảo và Yến nhà đều là Yến thiên nhiên, mọi người có thể yên tâm về giá trị dinh dưỡng mà hai nguồn Yến này mang lại.
Yến đảo khác Yến nhà ở đâu ?
Tuy đều là Yến thiên nhiên nhưng có một điểm khác nhau giữa yến đảo và yến nhà, cũng là điểm gây ra sự nhập nhằng thông tin cho người tiêu dùng đối với các sản phẩm yến, đó là:
- Yến đảo được làm trên các vách đá có nhiều khoáng chất (sắt, kẽm, canxi,… ). Những khoáng chất này ngấm vào tổ nên hàm lượng khoáng chất trong yến đảo cao hơn yến nuôi. Vấn đề là, những Yến sào đảo này, lưu lại trên các vách đá nửa năm đến hơn một năm, trong môi trường độ ẩm cao và điều kiện vệ sinh ở hang động là không thể kiểm soát, không tránh khỏi hiện tượng oxy hóa các khoáng chất đó thành các nguyên tố cực kỳ có hại cho sức khỏe như Nitrate, Nitrit oxit,… Hơn nữa, loại yến này không nên cho những người mắc bệnh cao huyết áp hay các bé sử dụng vì hàm lượng khoáng chất quá cao.
- Với yến nhà, sống và làm tổ trong môi trường vệ sinh được kiểm soát tốt, không có địch hại, do đó Yến sào nhà “sạch” hơn và có độ an toàn cho sức khỏe cao hơn hẳn.
Do tính chất nguy hiểm đến tính mạng người khi lấy tổ (phải bắc sào rất cao và cheo leo trong các hang đảo), quá trình làm sạch cũng vất vả hơn vì không được vệ sinh như ở nhà yến, cộng thêm việc yến đảo có hàm lượng khoáng chất cao hơn yến nhà (bỏ qua yếu tố bị oxy hóa thành các nguyên tố có hại) nên giá thành Yến đảo thường cao hơn Yến nhà là do vậy.
Bát trân bao gồm 8 món: nem công, chả phượng, da tây ngưu, bàn tay gấu, gân nai, môi đười ươi, thịt chân voi và yến sào. Vì hiếm có nên thường các món ăn này chỉ dùng trong ẩm thực cung đình. Để vua chúa sử dụng còn người dân bình thường chỉ nghe tiếng chứ khó lòng mà thưởng thức chúng.
Nem công
Công (còn gọi là khổng tước) thường sống trên đồi, gò cao hoặc trong những rừng tre trúc rậm rạp. Bởi vậy, việc săn bắt chim công khi xưa không phải dễ dàng. Nem công của người Việt được chế biến không qua nấu nướng, mà bằng cách cho thịt đùi công đã được giã mịn lên men vi sinh do tác động của các gia vị có tính nóng (riềng, tỏi, tiêu…). Thịt công là “thuốc giải” nhiều độc tố trong thiên nhiên mà con người lỡ ăn phải, nên được xem như “thần hộ mệnh” của các bậc đế vương thời trước.

Chả Phượng
Loài chim phượng chỉ sống ở vùng núi cao, ít người trông thấy, nói gì đến bắt được chúng. Người xưa còn cho rằng chim phượng xuất hiện khi có thánh nhân ra đời. Chả phượng là món ăn cực hiếm, cách chế biến lại rất cầu kỳ. Chim phượng bắt được thì cắt tiết, nhổ lông sống chứ không dùng nước sôi như các loại gia cầm khác. Thịt phượng được giã mịn, nêm gia vị, gói lá chuối thật kín rồi hấp chín rồi lấy chân gà róc da ống chân, xiên vào viên chả. Móng chân gà làm chỗ cầm để ăn chả. Lại lấy mỡ gà trống thiến đun chảy ra, rồi mỡ đương sôi thì cho chả vào. Rán vàng xong, đoạn vớt để nguội và ráo mỡ.
Khi ăn, nhúng chả vào mỡ sôi để dùng cho nóng. Muốn ăn chả cho giòn thì lấy da phượng nhúng vào nước gà sôi, lấy kéo cắt thành sợi nhỏ mà cột viên chả vào đầu xương ống chân gà. Chấm chả phượng với xì dầu hay chanh muối tiêu. Thịt chim phượng giàu dinh dưỡng, cũng là “vị thuốc” bảo vệ sức khỏe tối đa.
Da tây ngưu
Lấy phần da gần nách tê giác, đem ngày phơi nắng, tối sấy lửa suốt 100 ngày, rồi tẩm rượu một tháng, phơi khô, cất vào hộp bằng bạc hay vàng. Khi muốn chế biến da tê ngưu, người ta phải ngâm nó vào nước tro thảo mộc bảy ngày đêm, rồi rửa sạch, đem hấp cách thủy cho chín. Sau đem thái mỏng để ăn như nem, giòn và thơm.
Bàn tay Gấu
Bàn tay gấu, là phần chi trước của con gấu. Nhúng bàn tay gấu vào mỡ đun sôi đủ một trăm lần mới làm lông. Sau đó nấu cùng nhiều vị thuốc bổ khác trong thời gian dài rồi đem trình lên vua chúa thưởng thức.
Môi Đười Ươi
Đười ươi được gọi là dã nhân hay người rừng, nó có đôi mắt và đặc biệt là cặp môi rất to. Ngày xưa để bắt được đười ươi rất khó, nên món này đặc biệt chỉ dành cho vua, chúa. Vì tập tính hay bắt chước nên người ta rải dép và rượu trên đường đi, đười ươi đi dép và uống rượu như loài người mà nó từng thấy, đợi đến khi vừa say vừa đi xiêu vẹo người ta mới bắt được nó
Thịt Chân Voi
Con voi thời xưa rất quý, thường được dùng để đi đầu trong các buổi tế lễ và đặc biệt biệt hữu dũng khi ra chiến trường. Thịt voi vốn nhạt nhẽo không ngon, nên khi voi chết người ta chỉ lấy ngà và phần da dưới chân voi rất dòn và ngon
Yến Sào
Chim yến làm tổ bằng nước bọt vào vách đá caov tạo nên cái tổ có hình dạng một nửa chén trà. Yến sào mới làm xong gọi là Yến sào thô. Qua quá trình vệ sinh, tinh chế tổ yến, ta có yến sạch để làm nguyên vật liệu chế biến thành các món ăn. Yến sào có công dụng bồi bổ thần kinh, gân cốt đến chống suy nhược và kéo dài tuổi thọ
Gân Nai
Khi làm thịt, dùng lửa thui đùi nai, cạo sạch lông. Sau đó luộc cho mềm rồi xẻ lấy sợi gân, tách ra khỏi bắp thịt. Ngâm gân nai vào nước có pha ít muối và dấm cho trắng và mềm. Khi đã mềm thì cho hầm chung với những nguyên phụ liệu khác như tôm khô, củ đậu, măng tươi, chả lụa… trong nước gà hầm đã lọc lấy nước trong rồi nêm gia vị.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét